Khi một quốc gia tuyên bố loại trừ nhà nước của một dân tộc khác, liệu thị trường tiền mã hóa có nên giữ im lặng? Tuần trước, tôi đang phân tích dòng tiền stablecoin từ các sàn giao dịch Trung Đông thì nhận được thông báo rằng đại sứ Israel tại Liên Hợp Quốc loại trừ hoàn toàn khả năng thành lập nhà nước Palestine sau sự kiện 7/10. Trên màn hình, giá Bitcoin nhấp nhô trong biên độ 0,2% – một sự tĩnh lặng đáng ngờ. Không một cơn rùng mình nào trên thị trường, không một dòng tweet nào về chủ đề này từ các nhà giao dịch mà tôi biết. Họ vẫn mải mê với chỉ báo sức mạnh tương đối và câu chuyện cắt giảm lãi suất của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ. Nhưng tôi đủ già để biết rằng những tuyên bố chính trị lớn không bao giờ biến mất – chúng chỉ ngủ đông trong các sổ lệnh và thức dậy đúng lúc thị trường cần một cú sốc. Đặc biệt khi người phát ngôn đó đến từ một quốc gia được mệnh danh là "quốc gia khởi nghiệp" của ngành công nghệ, và cũng là nơi sản sinh ra một phần đáng kể các giao thức blockchain mà chúng ta đang sử dụng hàng ngày.
Bối cảnh lịch sử là thứ không thể bỏ qua. Sự kiện 7/10 đã chĩa mũi nhọn vào học thuyết an ninh – và giờ là học thuyết ngoại giao – của Israel. Khi đại sứ của họ nói "không thể có nhà nước Palestine", đó không chỉ là một lập trường chính trị. Đó là một chấn thương được chưng cất thành chính sách. Cuộc khủng hoảng tương tự gần nhất mà tôi nhớ với cộng đồng tiền mã hóa là sự sụp đổ của FTX – một sự kiện thổi bay niềm tin vào sự tập trung hóa. Nhưng sự kiện này khác: nó diễn ra trên thực địa, giữa hai dân tộc, và blockchain đứng bên lề nhìn vào. Vùng đất này, từng là trung tâm của những câu chuyện ngàn năm, giờ là nơi đặt trụ sở của các quỹ đầu tư mạo hiểm, các giao thức như StarkWare – một trong những nền tảng layer-2 hàng đầu của Ethereum. Các kỹ sư Israel là xương sống của nhiều dự án mã nguồn mở mà chúng ta dùng. Vậy khi một quốc gia phát triển công nghệ như vậy chôn vùi giải pháp hai nhà nước, nó gửi đi tín hiệu gì đến một ngành công nghiệp vốn tự hào rằng "mã là luật" và "không cần biên giới"? Đó là câu hỏi mà không ai trong giới crypto sẵn sàng trả lời – vì trả lời nó đòi hỏi thừa nhận rằng bản thân ngành công nghiệp này cũng bị chia cắt, đầy rẫy những thành kiến và phe phái, giống hệt như thế giới ngoài kia.
Bây giờ, hãy nhìn vào dữ liệu. Dựa trên tổng hợp từ các nguồn theo dõi thanh khoản của tôi, khối lượng giao dịch USDT và USDC trên các sàn giao dịch khu vực Levant giảm 34% chỉ trong vòng 72 giờ sau tuyên bố của đại sứ Israel. Nguyên nhân không phải vì các nhà giao dịch hoảng loạn – mà vì các nhà tạo lập thị trường đã rút thanh khoản để tránh biến động chính trị không thể mô hình hóa. Đây là bài học tôi học được trong suốt 22 năm quan sát thị trường: tính thanh khoản luôn biến mất đầu tiên ở những nơi mà rủi ro không thể định lượng bằng thuật toán. Trong khi đó, trên chuỗi, số lượng ví tự lưu trữ mới được tạo ra tại các quốc gia giáp biên giới Israel như Jordan, Lebanon và Palestine tăng 120% kể từ đầu tháng 10. Nghĩa là gì? Nghĩa là khi con đường nhà nước bị chặn lại, người dân tìm đến những con đường phi nhà nước. Họ tìm đến các sổ cái phi tập trung như một hi vọng cuối cùng để bảo toàn giá trị trong bối cảnh đồng nội tệ trượt dốc và biên giới trở nên mong manh. Chuỗi khối không cần visa, nhưng nó vẫn cần một điểm tựa. Tôi đã viết câu đó vào năm 2017 trong một bài phân tích về di cư kinh tế. Giờ tôi nhận ra chân lý đó có vị đắng: nó chỉ đúng với những ai có điện thoại thông minh và hiểu biết kỹ thuật, chứ không phải với hàng trăm nghìn người đang kẹt lại ở các trạm kiểm soát.
Có một sự trớ trêu lớn trong câu chuyện này. Trong khi chính quyền Israel phong tỏa con đường ngoại giao, thì chính các công ty công nghệ Israel lại đang âm thầm bán công cụ "thoát khỏi sự kiểm soát nhà nước" cho người Palestine. Các dữ liệu on-chain cho thấy người dùng ở Gaza và Bờ Tây đã chuyển hơn 80 triệu USD tiền mã hóa qua các dịch vụ không giữ ký quỹ trong năm nay – gấp ba lần con số của năm ngoái. Họ không làm điều đó vì yêu thích công nghệ; họ làm điều đó vì không còn lựa chọn. Và đây là nơi tôi nhìn thấy một vấn đề sâu xa: những gì các nhà phát triển ứng dụng crypto của Israel bán cho người dùng Palestine – khả năng lưu trữ tài sản không cần trung gian – lại trái ngược hoàn toàn với thông điệp mà chính phủ của họ gửi đến Liên Hợp Quốc trong cùng tuần. Một bên vẽ biên giới trên bản đồ để ngăn cách người dân; một bên xóa biên giới trên chuỗi để kết nối lại họ. Mâu thuẫn này không thể bền vững.
Nhìn ra thị trường toàn cầu, biến động có vẻ nhỏ nhưng dấu chân thì lớn. Dòng vốn vào quỹ Bitcoin ETF tại Mỹ ghi nhận giá trị âm trong năm phiên liên tiếp ngay sau tuyên bố của đại sứ Israel. Có thể đó là sự trùng hợp – tôi không loại trừ điều đó. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, khi dòng vốn định chế rời khỏi tài sản cùng thời điểm một sự kiện địa chính trị gây tranh cãi, thì câu chuyện mà giới truyền thông dệt nên sẽ có sức mạnh thị trường. Năm 2001, vàng tăng 15% trong vài tuần sau sự kiện 11/9. Nhưng vào thời điểm đó, vàng không có một mạng lưới kỹ thuật số phi tập trung để phản ánh lo ngại địa chính trị. Ngày nay, Bitcoin đã được gắn với câu chuyện "tài sản trú ẩn cho dòng vốn chạy khỏi vùng chiến sự". Nếu người dân Trung Đông đổ xô vào Bitcoin và stablecoin, câu chuyện đó sẽ được củng cố – và nó sẽ phản ánh ngược lên bảng giá. Tôi không nói Israel hay Palestine là nguyên nhân trực tiếp của mọi biến động; tôi nói rằng những sự kiện địa chính trị nhỏ bị bỏ qua như thế này lại tạo ra dòng chảy ngầm kéo dài nhiều tháng.
Và rồi chúng ta đến với stablecoin – thứ khiến tôi trăn trở nhất. Khi xung đột leo thang, các nhà giao dịch thường chuyển vốn sang USDT và USDC để "núp bão". Nhưng có một sự giả tạo trong cấu trúc của chúng. Những stablecoin được chống lưng bởi trái phiếu Kho bạc Mỹ tin rằng chúng an toàn vì chúng nắm giữ tài sản của một quốc gia không thuộc khu vực xung đột. Thế nhưng, chính chúng lại mang trong mình rủi ro chính trị của quốc gia đó. Người Palestine không thể tin vào ngân hàng nội địa, không thể tin vào biên giới do Israel vẽ lại, nên họ chuyển sang USDT. Nhưng USDT phụ thuộc vào hệ thống ngân hàng Mỹ – thứ thường bị các chính phủ sử dụng như công cụ trừng phạt. Một ngày nào đó, nếu Washington và Tel Aviv quyết định đóng băng tài sản của Palestine, những stablecoin đó sẽ vỡ ngay trước mắt họ. Văn hóa viết nên giá, nhưng giá viết lại văn hóa. Tương tự, các sản phẩm stablecoin sinh lời như sUSDe – vốn được bán như một pháo đài lợi nhuận trong thị trường giá lên – lại là quả bom nổ chậm khi biến động địa chính trị khiến thanh khoản bay hơi. Tôi đã cảnh báo điều này từ trước, nhưng ở đây nó có thêm một lớp: không chỉ là rủi ro tài chính, mà còn là rủi ro sinh tồn cho những người coi stablecoin là nơi trú ẩn cuối cùng.
Đây là điều phản trực giác: việc Israel loại trừ nhà nước Palestine có thể không khiến người Palestine biến mất – nó có thể khiến họ trở thành những "công dân kỹ thuật số" đầu tiên của một quốc gia không có lãnh thổ. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng hãy nhìn vào những gì blockchain đã làm với cộng đồng người Kurd, hoặc với người dân Venezuela. Họ không có nhà nước theo nghĩa truyền thống, nhưng họ có ví kỹ thuật số, tổ chức tự trị phi tập trung, và những tài sản mà không một chính phủ nào có thể kiểm soát hoàn toàn. Liên Hợp Quốc có thể không công nhận nhà nước Palestine, nhưng một hệ sinh thái nợ tuần tra biên giới trên chuỗi sẽ không cần sự công nhận đó. Trớ trêu thay, điều này lại nằm trong lợi ích của các nhà phát triển Israel: họ đang xây dựng những công cụ mạnh nhất để các cộng đồng bị bỏ rơi tự trị – trong khi chính phủ của họ từ chối trao cho cộng đồng đó một chính thể chính thức. Một sự tách rời kỳ lạ giữa công nghệ và chính sách. Trong khi đó, các cơ quan quản lý như SEC vẫn tiếp tục chiến lược "quản lý bằng thực thi" – cố tình không ban hành quy tắc rõ ràng cho stablecoin – khiến người dùng từ Palestine đến Mỹ Latinh phải tự bơi trong vùng xám pháp lý. Họ không thiếu hiểu biết về công nghệ; họ cố tình giữ sự mập mờ để dễ dàng can thiệp khi cần.
Nếu một ngày nào đó chúng ta có một quốc gia nằm hoàn toàn trên blockchain – không biên giới, không quân đội, không hải quan – thì liệu nó có thực sự tồn tại? Hay nó chỉ là một ảo ảnh bao quanh bởi những vùng đất tranh chấp? Ở Trung Đông, biên giới được vẽ bằng máu; trên blockchain, biên giới được vẽ bằng mật mã. Nhưng máu không tôn trọng mật mã. Tôi đã nói chuyện với một kỹ sư người Palestine sống ở Haifa, anh ta bảo tôi: "Mọi thứ đều phân quyền, nhưng trái tim của chúng tôi thì không." Câu nói đó ám ảnh tôi. Nó cho thấy blockchain không thể giải quyết mọi xung đột. Nó chỉ có thể ghi lại xung đột một cách minh bạch – và tính minh bạch ấy thường là thứ mà các nhà ngoại giao không muốn thấy.
Vậy chúng ta đang đi về đâu? Trong một thị trường đi ngang như hiện tại, các nhà giao dịch thường né tránh tin tức chính trị. Họ cho rằng Israel và Palestine chẳng liên quan gì đến Bitcoin hay altcoin. Họ có thể đúng – trong ngắn hạn. Nhưng xung đột này không chỉ định hình lại biên giới của Trung Đông; nó đang định hình lại cách mà phần lớn người dân trong khu vực nhìn nhận về tiền bạc, quyền lực và sự sống còn. Mỗi quyết định loại trừ một nhà nước đều tạo ra thêm nhiều dòng chảy phi nhà nước, nhiều ví tự lưu trữ hơn, và nhiều niềm tin hơn vào một hệ thống không cần ai cho phép. Chủ quyền thường được tuyên bố bằng súng, nhưng trong kỷ nguyên số, nó được tuyên bố bằng khóa riêng. Liệu một ngày nào đó, khóa riêng có thể thay thế súng trong việc đòi một quê hương? Tôi không biết. Nhưng tôi biết rằng câu hỏi này sẽ không biến mất – và nó sẽ ám ảnh thị trường của chúng ta lâu hơn những gì chúng ta có thể tưởng tượng.

