Ethereum 11 năm: 7/8 nhà sáng lập rời đi, nhưng thứ họ để lại không phải là nấm mồ

Đỗ Thế Hàng ngày
Bot của tôi sáng nay báo một tín hiệu lạ: dòng tiền từ các ví gắn với quỹ đầu tư Ethereum Foundation tăng vọt 18% so với trung bình 7 ngày. Không phải là một cú dump lớn. Nhưng đủ để tôi dừng cà phê và mở lại bài phân tích về kỷ niệm 11 năm Ethereum. Bởi vì trong bối cảnh ETH giảm 36% từ đầu năm, bất kỳ chuyển động nào từ phía những người nắm giữ 'máu' của hệ sinh thái cũng đều có mùi. Tôi không nói về một vụ hack. Tôi nói về một thứ còn đáng sợ hơn: câu chuyện mà giới đầu cơ đang bắt đầu kể — rằng Ethereum đã trở thành một con tàu không người lái, rằng những người tạo ra nó đã nhảy xuống biển từ lâu. Câu chuyện đó có bao nhiêu phần đúng? Tôi đã đọc lại toàn bộ lịch sử 11 năm, từ block đầu tiên đến cuộc chiến SEC với ConsenSys. Và tôi phát hiện ra một điều phản trực giác: sự ra đi của 7/8 nhà sáng lập không phải là điểm yếu — nó là bằng chứng cho thấy Ethereum đã vượt qua chính những người tạo ra nó. Nhưng trước khi tôi giải thích, hãy nhìn vào dữ liệu mà hầu hết bài viết kỷ niệm bỏ qua. Năm 2015, Vitalik Buterin, Gavin Wood, Charles Hoskinson, Joseph Lubin, Anthony Di Iorio, Jeffrey Wilcke, Amir Chetrit và Mihai Alisie cùng nhau ký vào block genesis. Một nhóm tám người với những triết lý khác biệt ngay từ ngày đầu. Gavin Wood muốn xây dựng một hệ điều hành thế giới. Charles Hoskinson muốn một quy trình học thuật thép. Joseph Lubin muốn chiếm lĩnh lớp hạ tầng. Vitalik muốn... tất cả. Sự khác biệt đó không bao giờ được hàn gắn. Nó chỉ bị trì hoãn bởi sự cần thiết của một cột mốc chung. Đến năm 2016, vết nứt đầu tiên xuất hiện với sự kiện DAO hack. Cộng đồng Ethereum phải chọn: hard fork để cứu tiền, hoặc giữ nguyên triết lý 'mã là luật'. Họ chọn hard fork. Và từ khoảnh khắc đó, hai người đã nhìn thấy trước sự chia rẽ. Không phải ai cũng rời đi vì mất niềm tin vào công nghệ. Có người rời đi vì mất niềm tin vào quá trình ra quyết định. Charles Hoskinson đi. Gavin Wood đi. Họ không đi cùng một hướng. Hoskinson thành lập Cardano — một blockchain lấy nghiên cứu hàn lâm làm trung tâm, dùng ngôn ngữ Haskell và cơ chế đồng thuận Ouroboros. Gavin Wood thành lập Parity Technologies rồi Polkadot — một giao thức với tham vọng kết nối các blockchain thành một mạng lưới các parachain. Cả hai đều là những kỹ sư xuất sắc. Nhưng hệ sinh thái mà họ tạo ra giờ đây đang cho thấy điểm yếu nghiêm trọng: ADA giảm 55% từ đầu năm — sâu hơn Ethereum gần 20 điểm phần trăm. Và Polkadot, dù có công nghệ đẹp đến đâu, vẫn vật lộn với bài toán thu hút ứng dụng thực tế. Điều đó có nghĩa là họ đã sai? Không hẳn. Nó có nghĩa là thị trường đang định giá lại 'sự hoàn hảo về mặt kỹ thuật' so với 'sức mạnh của mạng lưới'. Ethereum không hoàn hảo. Nhưng nó có một thứ mà Cardano và Polkadot thiếu: một hệ sinh thái khổng lồ đã chấp nhận sự không hoàn hảo đó. Hãy nhìn vào Joseph Lubin. Ông không rời đi như Hoskinson hay Wood. Ông xây dựng ConsenSys — một công ty nắm giữ hai vị trí 'yết hầu' của Ethereum. MetaMask là cổng vào của gần như mọi người dùng DeFi. Infura là hạ tầng RPC mà phần lớn các DApp dựa vào để kết nối với mạng lưới. Nếu bạn muốn tìm nơi Ethereum 'giao dịch giá trị', đừng nhìn vào giá ETH. Hãy nhìn vào lượng request mà Infura xử lý mỗi ngày. Đó là nơi mà sự phụ thuộc của cả một nền kinh tế được đo bằng số lần gọi API. SEC đã nhìn thấy điều đó. Họ đã kiện ConsenSys vào năm 2024, cáo buộc MetaMask hoạt động như một môi giới chứng khoán chưa đăng ký. Một vụ kiện có thể định nghĩa lại toàn bộ ngành công nghiệp ví tiền. Rồi nó bị rút lại dưới chính quyền Trump thứ hai. Một tín hiệu rõ ràng rằng các nhà làm luật đang cố gắng tìm một đường ranh giới mới — nơi mà phần mềm phi tập trung không bị coi là một thực thể pháp lý. Nhưng nó cũng là một lời nhắc nhở rằng sự ổn định của hạ tầng này phụ thuộc vào từng nhiệm kỳ tổng thống. Và điều đó, đối với một người từng làm an ninh cho sàn giao dịch, nghe không khác gì một quả bom hẹn giờ. Bây giờ, hãy nói về những người rời đi thực sự. Anthony Di Iorio — người đồng sáng lập từng tuyên bố vào năm 2021 rằng ông 'không cảm thấy an toàn' với khối tài sản tiền mã hóa của mình ở mức độ mà ông gọi là 'không thoải mái'. Ông đã cố gắng bán tài sản, rời khỏi thế giới crypto, và bắt đầu dự án Andiami. Mọi thứ sau đó gần như im lặng. Mihai Alisie, người sáng lập AKASHA — một nền tảng xã hội phi tập trung — đã chứng kiến quỹ của mình đóng cửa vài tháng trước. Jeffrey Wilcke, người đã giúp tạo ra Geth — trình khách hàng chạy phần lớn Ethereum — rời đi để thành lập Grid Games. Trang web của anh ấy đã quá tải. Không phải vì sự quan tâm. Mà vì nó không được duy trì. Tất cả những mảnh ghép này tạo nên một bức tranh mà hầu hết các bài báo kỷ niệm không muốn vẽ: con đường rời khỏi ngành này hiếm khi dẫn đến thành công vang dội. Những người sáng lập Ethereum không phải là những người giàu có rời bỏ một cách nhẹ nhõm. Họ rời đi vì những áp lực riêng, và những dự án sau đó của họ hầu như không đạt được quy mô tương đương. Nhưng đây là điểm mấu chốt mà các nhà giao dịch thường hiểu sai: Việc 7/8 nhà sáng lập rời đi không làm suy yếu Ethereum — bởi vì Ethereum, ngay từ đầu, chưa bao giờ phụ thuộc vào bộ não của tám người đó. Nó phụ thuộc vào một thứ vô hình hơn: một giao thức khuyến khích hàng nghìn nhà phát triển đóng góp. Vitalik vẫn ở đó. Nhưng Vitalik là một nhà tư tưởng, không phải là một người điều hành. Ông ấy viết mã, viết bài, tranh luận. Ông ấy không kiểm soát lộ trình phát triển của Ethereum. Không ai kiểm soát. Ethereum Foundation không có quyền ép buộc các nhà phát triển giao thức. Họ chỉ là một trong những nguồn tài trợ quan trọng nhất. Và chính quyền lực mềm này đang bị đe dọa. Gần đây, các nhà giao dịch đã công khai chỉ trích Ethereum Foundation vì không làm đủ để hỗ trợ giá ETH. Họ muốn quỹ này hoạt động như một ngân hàng trung ương — bơm thanh khoản khi giá giảm. Nhưng Ethereum Foundation không phải là một ngân hàng trung ương. Nó là một tổ chức phi lợi nhuận được xây dựng để duy trì giao thức. Nếu các nhà giao dịch bắt đầu yêu cầu quỹ này đóng vai trò 'người bảo vệ giá', họ sẽ vô tình biến Ethereum thành một loại cổ phiếu — và điều đó làm xói mòn lý do tại sao ETH có giá trị. Đó là một mâu thuẫn mà tôi chưa thấy ai phân tích trên các diễn đàn lớn. Mọi người nói về 'sự thất vọng với Foundation' như thể đó là một vấn đề quản trị. Nó không phải. Vấn đề quản trị thực sự nằm ở việc Ethereum đang trở thành một hệ sinh thái có quá nhiều lớp phức tạp: lớp đồng thuận, lớp thực thi, lớp rollup, lớp ứng dụng — và mỗi lớp đều có những bên liên quan với động cơ khác nhau. Khi bạn có quá nhiều lớp, việc phối hợp để thực hiện một thay đổi lớn trở nên gần như không thể. Điều đó giải thích tại sao các bản nâng cấp lớn gần đây của Ethereum thường bị trì hoãn, tại sao phí gas vẫn dao động mạnh, và tại sao các Layer 2 đang trở nên mạnh mẽ hơn nhưng lại phân mảnh thanh khoản. Một hệ sinh thái có 7/8 người sáng lập rời đi có thể sống sót. Nhưng một hệ sinh thái mà các bên liên quan mất khả năng phối hợp sẽ chết từ từ. Và đó là lý do tại sao tôi tin rằng thị trường đang định giá sai rủi ro Ethereum. Họ đang lo lắng về sự ra đi của các nhà sáng lập, trong khi rủi ro thực sự nằm ở sự trì trệ của quá trình ra quyết định. Họ đang tập trung vào giá ETH giảm 36%, trong khi bỏ qua thực tế rằng các nền tảng cơ sở hạ tầng như Infura và MetaMask vẫn hoạt động như những con ngựa kéo — âm thầm và kiên định. Họ quên rằng khi DAO hack xảy ra vào năm 2016, Ethereum đã phải đưa ra một quyết định gây tranh cãi. Và họ đã làm được. Họ quên rằng khi SEC kiện ConsenSys, ngành công nghiệp này không sụp đổ — họ chỉ thấy một sự thay đổi trong cách chính quyền tiếp cận. Điều mà mọi người không nói về Ethereum là: nó giống như một con tàu đã được đóng xong từ lâu. Các nhà sáng lập là những kiến trúc sư và kỹ sư đã thiết kế nó. Nhưng con tàu đó giờ đây chở hàng hóa từ hàng nghìn cảng khác nhau — DeFi, NFT, stablecoin, game, xã hội phi tập trung. Người dân trên tàu không quan tâm ai đã đóng con tàu. Họ chỉ quan tâm liệu nó có thể tiếp tục ra khơi mà không đắm hay không. Và câu trả lời hiện tại là: nó vẫn đang nổi. Nhưng nước đang bắt đầu tràn vào một số khoang. AKASHA đóng cửa, một dự án từng được xem như ứng dụng xã hội tiên phong. Grid Games gần như không rõ tung tích. Andiami dừng hoạt động. Ba dự án, ba sự im lặng. Đây không phải là câu chuyện về sự thất bại của Ethereum. Đây là câu chuyện về sự khó khăn của việc xây dựng thứ gì đó mới mẻ sau khi đã từng xây dựng một thứ vĩ đại. Hãy để tôi kể cho bạn nghe một điều mà tôi đã học được sau nhiều năm viết bot giao dịch và săn tín hiệu on-chain. Khi bạn thấy một sự kiện lớn — như việc 7/8 nhà sáng lập rời đi — bạn không nên phân tích sự kiện đó. Bạn nên phân tích phản ứng của những người ở lại. Và những người ở lại, trong trường hợp này, là hàng nghìn nhà phát triển không tên tuổi đang duy trì các kho lưu trữ mã nguồn, viết các đề xuất cải tiến Ethereum, xây dựng ví, xây dựng sàn giao dịch phi tập trung, và xây dựng các lớp ứng dụng. Họ không nổi tiếng. Họ không có mặt trong các bài báo kỷ niệm. Nhưng họ là những người thực sự giữ Ethereum sống. Điều đó giải thích tại sao, bất chấp mọi thứ, ETH vẫn đạt vốn hóa hơn 2300 tỷ đô la. Không phải vì Vitalik. Không phải vì Joseph Lubin. Mà vì có một lượng lớn các nhà phát triển tin rằng việc xây dựng trên Ethereum là một sự đặt cược an toàn hơn so với bất kỳ nền tảng nào khác. Nhưng niềm tin đó có thể bị xói mòn. Nếu Ethereum Foundation tiếp tục bị chỉ trích mà không thay đổi cách giao tiếp; nếu các nhà phát triển cảm thấy rằng các quyết định kỹ thuật bị trì hoãn vô thời hạn vì không có ai đủ quyền lực để đưa ra lộ trình rõ ràng; nếu các Layer 2 tiếp tục rút thanh khoản khỏi lớp nền tảng gốc — thì bất kỳ điều nào trong số đó cũng có thể gây ra nhiều tổn hại hơn so với việc một nhà sáng lập từ bỏ. Và bây giờ là phần mà tôi muốn bạn suy nghĩ thật kỹ. Hãy nhìn vào ADA — giảm 55%, một mức độ tệ hơn nhiều so với ETH. Điều gì ngăn cản ADA trở thành một đối thủ thực sự? Không phải là công nghệ. Cardano có nền tảng học thuật vững chắc. Nó có cơ chế đồng thuận Ouroboros được đánh giá cao. Nhưng nó thiếu một thứ mà Ethereum đã vô tình xây dựng được: một mạng lưới rộng lớn các nhà phát triển và người dùng chấp nhận sản phẩm ở trạng thái 'đủ tốt'. Ethereum giành chiến thắng không phải vì hoàn hảo. Nó giành chiến thắng vì nó đến trước, vì nó cho phép mọi người xây dựng mà không cần sự cho phép, và vì nó đủ linh hoạt để thích nghi với những sai lầm.Cardano và Polkadot có thể là những cỗ máy tinh vi hơn. Nhưng chúng không có lợi thế của 'mạng lưới may mắn lịch sử' này. Và đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng câu chuyện về 'các nhà sáng lập rời đi' sẽ không giết chết Ethereum — nhưng nó có thể giết chết kỳ vọng rằng ETH sẽ là tài sản tăng giá mạnh nhất trong ngành. Khi các nhà sáng lập rời đi, họ mang theo một phần 'câu chuyện thúc đẩy sự lạc quan' của họ. Trong một thị trường giá xuống, các câu chuyện đó có giá trị hơn bao giờ hết. Nhưng một câu chuyện không phải là toàn bộ cuộc chơi. Nếu bạn đang nắm giữ ETH, hãy tự hỏi: bạn đang nắm giữ nó vì câu chuyện về một tương lai tươi sáng, hay vì bạn tin rằng mạng lưới này vẫn là nơi tốt nhất để phát hành và giao dịch tài sản số? Nếu câu trả lời là câu chuyện, bạn có thể sẽ thất vọng. Nếu câu trả lời là mạng lưới, thì bạn đang ở cùng một vị trí với tôi. Tôi không bán ETH. Nhưng tôi cũng không mua thêm. Tôi đang chờ đợi một tín hiệu on-chain cụ thể: sự gia tăng lượng ETH bị khóa trong các hợp đồng staking vượt qua mức tăng của thanh khoản trên các sàn giao dịch. Đó là dấu hiệu cho thấy những người nắm giữ dài hạn đang quay trở lại. Còn bây giờ, câu chuyện về 11 năm của Ethereum không phải là một câu chuyện buồn. Nó là một câu chuyện về sự trưởng thành. Những người sáng lập đã ra đi, đúng. Nhưng tảng băng mà họ tạo ra vẫn đang trôi. Và nó vẫn là tảng băng lớn nhất trên đại dương này. Cho đến khi có một tảng băng khác lớn hơn xuất hiện.

Ethereum 11 năm: 7/8 nhà sáng lập rời đi, nhưng thứ họ để lại không phải là nấm mồ

Ethereum 11 năm: 7/8 nhà sáng lập rời đi, nhưng thứ họ để lại không phải là nấm mồ

Ethereum 11 năm: 7/8 nhà sáng lập rời đi, nhưng thứ họ để lại không phải là nấm mồ